Ai no kusabi - Chap 1 - Part 1

Như đã nói từ bài review hôm trước, mình sẽ dịch tác phẩm này sang tiếng Việt. Tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất là sở thích. Hơn nữa mình đánh giá rất cao ý nghĩa và cách xây dựng truyện của tác giả nên muốn chia sẻ với mọi người - những người muốn tìm hiểu kỹ hơn về truyện mà không thể vì giới hạn ngôn ngữ Tiếng Nhật/Tiếng Anh. Truyện cũng khá khác so với OVA nữa. (Sau khi hoàn thành dự án này mình sẽ dịch một tác phẩm của Natsume - sensei). 



Bản dịch của mình chỉ đảm bảo được 70 -80% vì có rất nhiều đoạn mình không thể truyền tải 100% nội dụng cô đọng súc tích như bản gốc. Hi vọng có ai đọc được sẽ không phát tán truyện lung tung. 

Vì tác phẩm khá dài mà mình cũng bận nên sẽ chia các chap thành các phần nhỏ và update dần dần. Truyện không cao H (có khoảng 3 cảnh) nhưng mình hi vọng ai chưa đủ 17 tuổi thì sẽ không đọc tiếp phần dưới.  Cảm ơn vì đã đọc :)


Original Novel: Yoshihara Reiko
Japanese Translation: Sahbriri
Spanish Translation: San & Shiromori
Vietnamese Translation: Blue Faith
Genre: BL - Yaoi 




Chap I: Người đàn ông quay trở lại – Những kẻ lạ mặt

[Part1]


Tất cả đều chìm trong bóng đêm....Nhưng vẫn có thể mờ ảo nhìn rõ bóng dáng mọi thứ xung quanh.

Tất cả đều tĩnh lặng.... Điều hòa vốn có thể làm dịu không khí nhưng hôm nay lại không hoạt động. Tuy vậy bầu không khí vẫn bị khuấy động dập dờn.

Từ chiếc giường đặt chính giữa căn phòng, chiếc khăn trải kêu sột soạt. Một cái bóng khẽ di động, hết về phía trước rồi lại lùi về sau. Đôi mắt gã trông như không thể nào ngủ yên bởi giấc mơ bị phá bĩnh.

Nhưng không phải như thế.

Gã không hề ngủ. Chỉ là gã không thể nào tỉnh lại.

Hai tay bị trói trặt và buộc lên trên đầu khiến gã không thể nào cử động được. Cánh tay căng cứng, khẽ run lên và gã nắm chặt lòng bàn tay như thể đã quá thiếu kiên nhẫn với việc bị khóa gông như thế này. Dẫu vậy, trông gã cũng không có vẻ muốn giải thoát bản thân mình. Là vì gã đã hoàn toàn từ bỏ ý định, hay đơn giản chỉ vì gã đã quá mệt để gắng gượng? Chẳng thể nào đoán được cảm xúc trên mặt gã lúc này.

Từ lúc đó tới giờ, gã không thể ngăn nổi tiếng rên rỉ của mình. Gã gập đôi người, quỳ gối xuống, cổ ưỡn lên. Âm thanh gào xé không ngừng thoát ra khi gã tuyệt vọng chống cự lại cái đau khủng khiếp. Dẫu vậy âm thanh ấy toát ra sự khêu gợi như thể gã đang thở những hơi thở ngọt ngào vào tai người nào đó.

“Mẹ kiếp!”. Gã chửi thề một tiếng, nhịp tim tăng dữ dội, cổ họng thì khô khốc. Ngay lúc này đây, gã chỉ muốn quẳng hết sự kiêu ngạo và lòng tự trọng của mình đi. Không còn chút sự xấu hổ hay danh dự nào nữa, gã dường như sắp bật khóc đến nơi. Để giữ bản thân tỉnh táo, gã cố sức cắn môi mình đến mức chảy máu.

Thời gian đã trôi qua bao lâu kể từ khi gã bị bắt phải trải qua sự kích thích này? Gã đã mất hết quan niệm về thời gian. Thật ra, mới chỉ có 10 phút thôi nhưng gã tưởng như đã kéo dài cả tiếng đồng hồ rồi. Cơ bắp đùi trong căng lại đau nhức vô cùng. Đầu ngón chân co duỗi liên tục. Tiếng hít thở bật ra khiến cổ họng gã đắng ngắt. Hông căng cứng đến không còn cảm giác gì nữa. Gã giật mạnh tay, cảm tưởng như từng mạch máu của mình sắp nổ tung thành từng mảnh. Không thể chịu nổi nữa! Gã muốn được phóng thích đến phát điên, nhưng cái vòng thít chặt lại không cho phép gã làm điều đó.

Một vài phút sau đó, cánh cửa căn phòng chợt mở ra. Dẫu vậy, sự điên dại bùng cháy trong cơ thể khiến gã không ý thức được tình hình xung quanh. Gã cũng chẳng hề nhận ra có một người đàn ông khác vừa vào phòng.

Y từ từ tiến lại gần gã. Dáng vẻ y gọn gàng, đầy cao ngạo, nhẹ nhàng bước đi như thể tấm thảm dày đã hút hết sức nặng của y. Người đàn ông đưa tay bật công tắc gần giường, cả căn phòng lập tức sáng bừng lên. Gã nhíu mắt, choáng váng vì ánh sáng đột ngột. Và rồi trước mắt gã, xuất hiện một gã đàn ông khác, xinh đẹp vô cùng. Một vẻ đẹp không hề ủy mị hay phóng khoáng, mà đầy cao ngạo. Khi nhìn thấy y, gã chỉ muốn bật khóc thành tiếng. Sự căng thẳng dường như đã đạt tới giới hạn cuối cùng.

“Sao? Có đau chút nào không?” Giọng nói y nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, có sức mạnh khiến người khác phải phục tùng.

“Làm ơn...Tôi không thể nữa....” Gã bật khóc nhưng người ấy vẫn không mảy may quan tâm.

“Tôi bảo em cố hòa thuận với bọn chúng chứ không nói em được phép đè một con đàn bà.”

Y nói rất nhẹ nhàng nhưng đôi mắt lạnh tới thấu xương. “Mimea đã có bạn phối giống đực, tôi tin em đã biết rất rõ. Raoul đã rất tức giận vì em làm hỏng hết mọi việc. Vì lỗi lầm của em, trừng phạt là điều hiển nhiên, đúng không?”

“...”

“Em nghĩ em có thể có Mimea hay bất kì ai em muốn? Trò chơi nào cũng có luật của riêng nó!”

Đúng lúc đó, giọng một người phụ nữ khẽ vang lên từ đằng sau y.

“Đó không phải là một trò chơi!”

Người đàn ông trên giường giật mình, co rúm lại. Đó là Mimea – người mà gã từng bí mật gặp gỡ rất nhiều lần.

“Cô ta đòi gặp em bằng được, lảm nhảm mãi về thứ tình yêu mù quáng và vô tội của hai người. Nhưng có vẻ em không hiểu rõ chính mình không được phép lựa chọn nhỉ? Tự nói với cô ta đi!”

“Anh nói cái....” Gã chợt nhíu mày, dường như hiểu y định nói gì tiếp theo.

“Có đúng tất cả những gì em muốn là một cơ thể để thỏa mãn, dù có là Mimea hay ai khác cũng không hề quan trọng hay không?”

Gã thấy lạnh sống lưng, hiểu rằng mình không bao giờ được phép phủ nhận. Giọng nói trầm thấp và khuôn mặt lạnh lùng ấy như một sức nặng vô hình đè lên gã. Gã chỉ có thể rũ mắt xuống, nhẫn nhịn chịu đựng.

Hành động đó chính là giọt nước tràn ly khiến Mimea bùng nổ: “Nói dối! Anh nói dối phải không? Ai cũng biết chúng mình sẽ bị chia cách mãi mãi. Anh có biết Raoul chọn ai làm bạn phối cho em không? Jennah! Vì hắn thuần chủng! Điều duy nhất khiến tên cuồng dâm ấy được chọn là vì khuôn mặt của hắn. Chỉ cần nghĩ đến việc phải mang trong mình đứa con của hắn khiến em phát bệnh. Anh không cần ai ngoài em đúng không? Anh chỉ yêu mình em đúng không?”

Tuy vậy, dù lời nói của người phụ nữ ấy xúc động đến thế nào, gã cũng chẳng thể nghe hết. Gã đang gắng sức duy trì sự tập trung của mình, cố ngăn cô phát hiện ra điều đang làm gã phát điên. Gã nắm chặt tay, cắn môi để không thoát ra bất kì tiếng rên rỉ nào.

Mimea chỉ biết vì mối quan hệ của họ bại lộ mà gã bị trừng phạt. Gã đã xuống tay với một thú nuôi thuần chủng thượng hạng. Trong mắt tất cả mọi người, điều này là một sự xúc phạm nặng nề. Nhưng thực tế, Mimea mới là người quyến rũ hắn. Cô đau khổ vì gã phải chịu đựng sự trừng phạt khủng khiếp vì sự rung động của hai người vài ngày trước. Nhưng ngay lúc này, gã lại quay lưng đi không một lời giải thích. Với Mimea, điều này thực quá sức chịu đựng với cô. Sự im lặng của gã khiến cô lo lắng, rồi giận dữ. Mọi cảm xúc dường như đang chạy loạn ngay trong lồng ngực và cô không thể chịu thêm một giây nào nữa. Mimea gào lên:

“Tại sao anh lại im lặng như vậy?  Sao anh không nhìn em? Trả lời em đi chứ!”

Cô cau mày, cắn môi khi nhận ra gã vẫn chẳng buồn liếc nhìn tới cô. Gã còn chẳng phủ nhận lời người đàn ông kia nói. Tất cả trong mắt cô lúc này chỉ còn lại cảm giác phản bội.

“Tất cả đã kết thúc rồi.” Gã rên rỉ.

“Đồ hèn!” Mimea gào lên tuyệt vọng.

Lưng nóng ran như lửa đốt, gã cắn chặt răng hơn nữa. Nhưng điều gì khiến hắn tuyệt vọng đến thế? Là tiếng thở gấp gáp hay là dòng nước mắt đang rơi của gã? Có lẽ chính gã cũng chẳng biết. Sau lưng gã, nhận ra mọi thứ đã thực sự chấm dứt, Mimea run rẩy quay đi.

“Đây là một bài học dành cho ngươi.” Y nói với cô.

Mimea bước nhanh khỏi phòng. Sau khi đảm bảo chắc chắn cô đã đi, người đàn ông đó mới ngồi xuống cạnh giường.

“Em cũng đoán trước được hậu quả rồi phải không?” Y điềm tĩnh kéo khăn trải giường cho đến khi cơ thể người nằm trên giường hoàn toàn bại lộ. Mặc cho vẻ ngoài vô cùng hoang dại, tỉ lệ tay chân hoàn hảo khiến cơ thể gã khêu gợi lạ lùng.

Y nhìn gã từ tốn từ trên xuống dưới. Không có chút hưng phấn hay trơ trẽn nào trong đôi mắt ấy, tất cả đều vô cùng bình thản và lạnh lùng. Nhưng mắt y dần trầm xuống khi chúng bắt gặp vùng giữa đôi chân thon dài kia.

Cái đó của gã đàn ông trẻ tuổi giật nhẹ. Tâm trí gã chỉ kêu gào duy nhất một điều: “Xin hãy giải phóng cho tôi! Xin hãy thả tôi ra!”

“Em muốn tôi giúp em?” Y thì thầm đầy ám muội.

Gã gật mạnh và y nhẹ nhàng tách hai chân gã ra sang hai bên. Gã nín thở, mong chờ những đụng chạm nhưng ngón tay đối phương, như đùa cợt, lại chỉ vuốt ve phần đùi trong. Gã mê man mở to đôi mắt, ngạc nhiên.

“Em dám dan díu với Mimea sau lưng tôi? Em tưởng mọi chuyện đơn giản vậy sao?”

Trong một thoáng, mắt y ánh lên sự uy hiếp hiếm có. Giọng y luôn bình thản nhưng gã là người biết rõ hơn ai hết, đằng sau chiếc mặt nạ ấy là một người đàn ông điên cuồng, vô cùng tàn bạo. Dẫu vậy, gã cũng chẳng tỏ chút gì gọi là hối lỗi. “Tại sao mình lại làm thế ư?”

Gã thậm chí còn chẳng thấy sai trái khi y phát hiện mối quan hệ của gã với Mimea.

Gã thích cô, thích những đường nét trên cơ thể cô dù cô đầy sự kiêu ngạo với giống nòi thuần chủng của mình. Gã đã thực sự thích cô. Mimea đã đối xử với gã dịu dàng khác hẳn đám còn lại. Cô đã là người bạn duy nhất của gã. Nhưng sâu trong thâm tâm, gã biết sự thỏa mãn khi bí mật gặp gỡ cô, một phần đến từ cảm giác phấn khích khi phản bội người đàn ông này.

“Mình sẽ lo sau nếu bị phát hiện.” Nghĩ theo cách này khiến gã cảm thấy vấn đề bớt nghiêm trọng hẳn. Nhưng gã thấy hối tiếc vì đã lo cho Mimea hơn là sợ người đàn ông này.

“Tôi...chỉ làm với Mimea....một lần....”. Dẫu biết người đàn ông trước mặt mình không phải loại người chấp nhận một lời giải thích ngu ngốc như vậy, gã vẫn sợ hãi đến nỗi không thể kiềm chế bao biện cho bản thân.

“Một lần hay một trăm lần thì cũng như nhau. Em đã ngủ với Mimea. Với tôi như vậy là đủ.”

“...”

Y ve vuốt nhẹ nhàng hạ bộ của gã. “Em thấy thoải mái nhất khi được làm thế này phải không?”

Gã rên rỉ yếu ớt khi một vật thể lạ dần dần tiến vào cơ thể mình.

“Sao vậy? Lúc này cần gì phải giả vờ? Sao em không rên to lên?” Lời thì thầm của y khiến gã rùng mình.

Mỗi khi ngón tay y di chuyển, sự tê nhức lại lan rộng ra khiến gã theo phản xạ căng hết các cơ mình. Thật ra gã không hề ghét vật thể lạ đang xâm nhập mình. Ngược lại, gã cố ấn hông mình về sau, đưa đẩy như thèm muốn thứ đó tiến vào sâu hơn.

“Ngoan lắm.”

Tiếng thì thầm khẽ phả vào tai và hơi thở y trườn nhẹ xuống cổ khiến gã ưỡn người lên nức nở. Sự căng thẳng và phấn khích tột độ ngấm sâu vào tận xương tủy khiến gã choáng váng. Khi ngón tay người đàn ông chạm vào điểm nhạy cảm, gã như ngừng thở, cảm tưởng mọi mạch máu đều đang bốc lửa trong cơ thể mình.

Nếu gã có thể ngất đi thì mọi sự tra tấn đã biến mất nhưng gã biết người đàn ông này sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Y buộc gã phải phô bày vẻ dâm đãng đáng xấu hổ của mình nhưng tuyệt nhiên không giải phóng cho gã. Ngay tại đỉnh, vài giọt đã tràn ra. Gã rên rỉ đến khô cả họng, điên cuồng đưa đẩy hông mình. Có cái gì đó ở cách vuốt ve của y khiến gã không thể ngừng thèm muốn.

Đến khi người đàn ông đưa hai ngón tay vào, gã bắt đầu không kiềm chế được mà liên tục gào khóc thành tiếng: “Làm ơn tha thứ cho tôi.... Làm ơn...”

“Tôi sẽ làm điều này cho đến khi em phải hối hận vì đã làm chuyện đó với Mimea. Em là Sủng Vật của tôi và tôi sẽ khiến sự thật này ăn sâu vào từng tế bào của em, bằng bất kỳ cách nào.” Y thì thầm, nhẹ nhàng tháo còng tay cho gã.


Người đàn ông này đẹp đến mức gần như hoàn hảo với dáng vẻ cao quý vừa nguy hiểm vừa đáng kính trọng. Đôi mắt xanh nhạt ấy thâm trầm nhưng đầy dữ dội như tảng băng bùng cháy. Là vì lòng tự trọng của y bị đả kích bởi sự phản bội, hay biểu cảm đó đơn thuần chỉ là sự khao khát, thèm muốn mà y không cách nào kiểm soát nổi? Nhưng dù có là gì đi chăng nữa, không thể phủ nhận một điều rằng đằng sau sự phấn khích ấy, y đang phát điên vì ghen với Mimea.

Popular posts from this blog

Bệnh Viện Thiên Đường - Nurse 2009 [Vietsub 18+]

Bệnh Viện Thiên Đường - Nurse 2 [Vietsub 18+]

Đại Chiến Robo - Robotrix 1991 [82 Phút]