Dogtooth (2009) – Nuôi con tửng dạy con điên

Dogtooth nằm trong máy cũng mấy năm rồi, từ lúc đọc được review ở trang web nước ngoài nào đó về phim. Nội dung đại ý là đẹp và điên, đúng ý quá hì hục kéo torrent ngay, nhưng cứ quay cuồng trong một đống nhạc, manga, anime, phim khác rồi quên, tình cờ đọc bài “10 bộ phim có nội dung kì quặc vượt ngoài sức tưởng tượng” thấy có Dogtooth trong list, lại moi ra xem. Lần đầu tiên xem phim Hy Lạp, xem rồi mới thấy điện ảnh nước nào cũng thú vị, cũng có cái sự đẹp và điên ẩn trong cách làm phim độc đáo của đạo diễn từng nước.


Một gia đình sống biệt lập trong căn nhà rộng lớn nơi hẻo lánh. Không ai có tên, đơn giản là Bố, Mẹ, Chị Hai, Anh Ba và Em Gái. Chỉ duy nhất có Bố hàng ngày rời khỏi nhà đi làm, Mẹ - vì biến cố nào đó trong quá khứ – không muốn bước chân ra khỏi nhà, không muốn tiếp xúc với bất cứ ai, thậm chí còn hạn chế tiếp xúc với các con. Họ tự nuôi dạy ba đứa con trong môi trường khép kín hoàn toàn bằng nhiều cách kì quặc, kiểu như dạy con “biển” nghĩa là ghế sofa, “điện thoại” nghĩa là lọ muối, máy bay trên trời chỉ là mô hình đồ chơi,… Thậm chí thuê cả một cô gái đến nhà để giải quyết nhu cầu tình dục cho con trai. Họ làm tất cả để các con không biết, không tò mò và không dám bước chân ra khỏi cổng nhà. Điều quan trọng nhất mà họ luôn nhắc đi nhắc lại là: thế giới bên ngoài vô cùng nguy hiểm, không bao giờ được bước chân ra khỏi nhà trừ khi răng nanh trong miệng rụng xuống.







Dù là chủ một nhà máy lớn, đủ sức nuôi cả gia đình có đến 4 người ăn không ngồi rồi suốt mấy chục năm nhưng Bố không hề rộng rãi. Thức ăn, nước uống, thuốc men ở mức vừa đủ, hết thì lên danh sách để Bố mua về (sau khi đã cẩn thận bóc bỏ hết nhãn mác). Những thứ khác như tập, bút, vớ, bờm cài tóc… rất hiếm và quý giá, có khi là “vật phẩm” trao đổi ngầm giữa mấy chị em. Ba chị em phải ngoan ngoãn để thi thoảng nhận được những phần thưởng kì lạ khiến người xem bật ngửa như được xem video, tức là ngồi xem video quay cảnh sinh hoạt vui chơi của gia đình, lại còn là cuộn băng cũ mèm đến nỗi Em Gái có thể nhép miệng theo từng lời phát ra trong băng. Hoặc là nghe ông nội hát, tức là nghe đĩa của Frank Sinatra rồi Bố phiên dịch theo cách lệch hướng tám mươi cây số. Còn nếu hư cũng sẽ bị phạt bằng những cách kì lạ không kém, ngậm nước súc miệng là một ví dụ.







Ở gia đình này không có khái niệm về thời gian, chỉ có ngày và đêm. Ban ngày thì chơi đùa, dọn dẹp nhà cửa, ban đêm ăn tối rồi đi ngủ. Quanh quẩn ngoài vườn, hồ bơi mãi cũng chán. Em Gái hay đầu têu bày ra những trò mới như nhúng tay vào nước nóng xem ai chịu được lâu hơn, hít thuốc tê xem ai tỉnh dậy trước. Hòa thuận mãi cũng có bất đồng. Chị Hai cầm dao cắt thẳng vào tay thằng em chỉ vì tranh giành chiếc máy bay đồ chơi. Tất cả những điều này đều bình thường thôi. Nếu có gì bất thường, Bố và Mẹ sẽ làm cho nó trở nên bình thường.

Mèo con xinh xắn xuất hiện trong vườn là bất thường, Anh Ba lập tức đâm lòi ruột con mèo, cả nhà hoảng loạn. Bố và Mẹ cuống cuồng giải thích mèo là sinh vật độc ác ăn thịt người, và Em Trai – một người con hư cấu – đã bị ăn thịt do ra ngoài khi răng nanh chưa rụng. Theo lệnh Bố, cả nhà phải tập sủa như chó để đối phó với quái vật mèo. Từ đó, Em Gái lấy búa đập suýt gãy chân anh mình, xong bảo thủ phạm là một con mèo cầm búa thì người ăn tát là Anh Ba.

Christina – cô gái được thuê để thỉnh thoảng đến nhà quan hệ với Anh Ba, người duy nhất có tên trong phim (dù không biết tên thật hay giả) đã cho Chị Hai mượn 2 cuộn băng video phim nước ngoài. Đây là chuyện bất thường nghiêm trọng. Sau khi đập Christina một trận thừa sống thiếu chết kèm lời nguyền rủa sâu nặng, Bố bàn với Mẹ thay Christina bằng Chị Hai hoặc Em Gái. Một cuộc tuyển chọn cẩn thận diễn ra trong bồn tắm để Anh Ba chọn được người ưng ý nhất. Sau đó Mẹ sửa soạn cho con gái thật đẹp để lên giường với con trai. Làm sao mà tin được người ngoài? Chị em giúp nhau là phải, bình thường thôi ấy mà.








Nhưng dù có cố gắng thì cũng như bao bậc phụ huynh khác trên đời này, Bố và Mẹ không thể kiếm soát được tất cả mọi việc. Từ Christina, Chị Hai “học” được nhiều điều mới lạ, dù trớ trêu là những điều đó cũng không được bình thường hay tốt đẹp gì cho lắm nhưng quan trọng nhất, cô đã được xem băng video – thật – sự, là phim điện ảnh. Lần đầu tiên cô biết đến những từ “cá mập”, “nạn nhân” hay “đang nghe máy”, lần đầu tiên biết mỗi người đều có một cái tên, lần đầu tiên biết thế giới bên ngoài như thế nào dù chỉ hạn chế trong nội dung phim. Cô bắt đầu muốn cái răng nanh của mình mau rụng, muốn rời khỏi nhà. Nhưng răng nanh thì biết chừng nào mới rụng? Nghe là biết vô lý rồi, nhưng đối với ba chị em, đó là chân lý.






Phim là sự pha trộn giữa thuần khiết và bệnh hoạn. Những hành động kì quặc, những cảnh gây sốc diễn ra một cách chậm rãi, êm đềm. Phim đem lại nhiều cảm xúc lẫn lộn cho người xem dù bản thân nó rất ít cảm xúc và không có tình yêu. Có cảnh sex, có phim heo. Cảnh sex rất chán, giống như hai người cùng chơi một trò chơi không vui, càng chơi lại càng buồn. Ngoài sex chán và phim heo tục (chỉ vài giây) ra thì phim rất đẹp, vẻ đẹp cổ điển, tối giản mà trăm năm sau xem lại vẫn thấy đẹp. Cái đẹp chủ yếu đến từ ba chị em và bầu không khí quanh họ. Nhìn bề ngoài họ rất khó đoán tuổi, có thể mười mấy đôi mươi, có thể hơn. Họ luôn mặc quần áo đơn giản hết mức có thể, áo hai dây, áo không tay cùng quần thun mỏng, có khi mặc luôn đồ bơi. Đầu óc họ cũng đơn giản, không hồ nghi, không thắc mắc. Khuôn mặt ít biểu lộ cảm xúc, cộng thêm cách nói chuyện như trả bài làm họ giống những con búp bê người lớn. Ba chị em cả ngày vui đùa lăn lóc ngoài vườn hoặc cùng bơi trong cái hồ bơi cực rộng. Vài đoạn rất đáng yêu như lúc Anh Ba chăm chú ngắm hai bông hoa nhỏ màu vàng trong vườn rồi la lên: “Mom! I found two little zombies!”. Những cảnh đẹp nhất là lúc hai chị em trong căn phòng trắng có cửa số rộng với cây cỏ ngoài vườn xanh mơn man dưới ánh nắng dịu dàng. Da họ trắng mịn, tóc ngắn sáng màu, dáng thanh mảnh. Vẻ đẹp ngọt vừa không gắt, dịu dàng dễ chịu như một giấc mơ trưa. Căn nhà cũng vậy, sáng sủa, thoáng đãng như phản chiếu tư tưởng không hề bị giam hãm mà là được bảo vệ an toàn khỏi thế giới khủng khiếp bên ngoài.










            Kết phim lại là trong đêm tối, khi Chị Hai vô cùng hân hoan sau 3 cú đập để răng nanh văng ra, nở nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, mạnh dạn mở cửa bước ra sân, băng ngang hồ bơi lớn có hai bụi cây to như cổng chào để tiến ra vườn. Đèn ngoài vườn vừa đủ để thấy dáng cô thật thẳng, bước đi thật dứt khoát dù máu miệng vẫn còn chảy, váy thì đỏ thẫm một vệt máu to. Cuối vườn là cổng nhà, nơi có chiếc xe hơi Bố đi làm hàng ngày. Cô mở cốp xe, chui vào nằm. Đèn cảm ứng ở cổng sáng một lát rồi tắt. Cô làm đúng như những gì bố dạy, rời khỏi nhà khi răng nanh rụng, nhưng để đảm bảo an toàn, phải ngồi xe hơi khi ra ngoài.

            Thấy cái bồn rửa tay đầy máu kèm cái răng nho nhỏ, Bố hốt hoảng phóng ra đường tìm Chị Hai. Lần đầu tiên suốt từ đầu phim, ông không dùng xe hơi khi ra ngoài trong khi trước đó, dù chỉ là nhặt cái máy bay mô hình trước cổng cho Anh Ba, ông vẫn phải ngồi lên xe, chân quyết không chạm đất cho đúng quy trình. Mẹ, Anh Ba, Em Gái không thắc mắc gì, xếp hàng tạo dáng như chó sát mép cổng, sủa vang trời để đề phòng quái vật mèo.

            Sau đêm chấn động, sáng ra Bố vẫn đi làm như bình thường, ông sắp đem về nhà một con chó. Nhà cũng sắp có thêm thành viên mới, Mẹ đã có thai đôi một trai một gái. Em Gái chắc sẽ thay Chị Hai làm nhiệm vụ ngủ với Anh Ba. Cây trong vườn vẫn xanh rờn đung đưa theo gió. Mọi việc ở thế giới tách biệt này có vẻ chỉ xáo động ít nhiều. Còn ở thế giới ngoài kia, chiếc xe hơi của Bố đậu gọn gàng trước cửa nhà máy với Chị Hai nằm trong cốp sau.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bệnh Viện Thiên Đường - Nurse 2009 [Vietsub 18+]

Bệnh Viện Thiên Đường - Nurse 2 [Vietsub 18+]

Đại Chiến Robo - Robotrix 1991 [82 Phút]